Chúa Nhật V Mùa Chay – Năm A

Suy Niệm 1:

TIN VÀO SỰ SỐNG

Trong Tin Mừng hôm nay, thánh Gioan thuật lại việc Đức Giêsu cho ông Lazarô sống lại sau bốn ngày đã được an táng trong mộ. Trước hoàn cảnh tang thương của người bạn thân thiết, Đức Giêsu không khỏi đau buồn, đến nỗi Ngài đã bật khóc: “Chúa Giêsu rơi lệ.” Người Do-thái liền nói: “Kìa, xem Ngài thương ông ấy biết bao!” Đức Giêsu không chỉ dừng lại ở sự đồng cảm với Mattha và Maria, chị của Lazarô, mà còn xót thương thân phận con người phải đối diện với thử thách lớn lao là cái chết. Tuy nhiên, chính sự hiện diện và chia sẻ của Ngài trong khoảnh khắc đau thương ấy đã trở thành niềm hy vọng. Ngài đã cho Lazarô sống lại để minh chứng rằng tiếng nói cuối cùng không phải là sự chết, nhưng là khởi đầu cho sự sống vĩnh cửu trong vinh quang với Ngài. Như Đức Giêsu đã khẳng định: “Ta là sự sống lại và là sự sống; ai tin Ta, dù có chết cũng sẽ được sống.”

Thật vậy, khi chiêm ngắm những diễn tiến trong cảnh tang chế của gia đình Mattha, Maria và Lazarô, chúng ta nhận ra rằng không có nỗi đau nào lớn hơn sự chia ly, mất mát, nhất là khi phải lìa xa người mình yêu thương nhất. Đó có thể là cha mẹ, anh chị em hay người thân ruột thịt. Sự ly biệt ấy khiến những người ở lại rơi vào tuyệt vọng, trống vắng mà dường như không gì có thể bù đắp.

Thế nhưng, giữa cơn u sầu ấy, Đức Giêsu đã đến và hiện diện cách mau mắn khi nghe tin Mattha báo rằng em cô đã qua đời. Dẫu biết gia đình này rất thân thiết với Ngài, và việc Ngài đến cũng là lẽ tự nhiên của tình nghĩa, nhưng điều quan trọng hơn là sự hiện diện ấy nhằm thực hiện những điều cần thiết, giúp những người có mặt nhận ra niềm tin của mình phải đặt nơi ai, đồng thời xác tín rằng quyền năng Thiên Chúa không hề dửng dưng trước nỗi đau con người. Trái lại, Người dùng chính những cơn thử thách ấy để mời gọi con người biết cậy trông vào Người.

Trong cuộc sống hằng ngày, chúng ta không ít lần chứng kiến cảnh tang tóc nơi gia đình hay những người thân yêu. Khi ấy, ta cảm thấy dường như không còn điểm tựa, mất phương hướng và chới với giữa cuộc đời. Ta dễ nghĩ rằng cái chết là lời kết thúc cuối cùng, để rồi chìm trong buồn đau và day dứt. Nhưng chúng ta quên rằng chỉ Thiên Chúa mới có quyền trên sự sống và sự chết. Hình ảnh Đức Giêsu cho Lazarô sống lại, dù thân xác đã bắt đầu hư hoại, cho thấy rõ điều đó. Ngài giúp ta hiểu rằng thân phận con người là mong manh, nhưng Ngài không để chúng ta dừng lại nơi sự mục nát của cái chết hay tội lỗi. Trái lại, Ngài nhìn đó như một giấc ngủ, như chính lời Ngài đã nói với gia đình Mattha và Maria: Lazarô chỉ đang ngủ.

Lạy Chúa Giêsu, trước thực tại của sự chết khiến chúng con sợ hãi, xin giúp chúng con luôn vững tin rằng Chúa là sự sống lại và là sự sống. Amen.

Nt. Maria Nhị Thơ

Suy Niệm 2:

MÙA CHAY – MỘT LỜI ĐÁNH THỨC

Mùa Chay đi dần về cuối, và Lời Chúa hôm nay như một lời đánh thức. Không phải đánh thức thân xác, mà đánh thức một điều sâu hơn, đánh thức chính sự sống trong tâm hồn. Vì có những lúc ta tưởng mình đang sống, nhưng thật ra chỉ đang tồn tại, có những lúc ta tưởng mình mạnh, nhưng thật ra bên trong đã tắt lửa lòng từ lâu.

Chúa không muốn ta chỉ sống cầm chừng. Chúa muốn ta sống thật, sống có lửa, sống với một sự sống không bị cái chết nuốt chửng.

Xương chúng tôi đã khô, hy vọng đã tắt.

Dân Israel đã từng nói một câu rất buồn: xương chúng tôi đã khô, hy vọng đã tắt. Một câu nói như thể mọi sự đã kết thúc, như thể không còn gì để chờ.

Đó cũng là cảm giác mà nhiều người trong chúng ta đã từng trải qua. Khi thất bại, khi mất mát, khi bị bỏ rơi, khi thấy đời mình không còn lối ra. Lúc đó ta không còn tin vào ngày mai nữa.

Nhưng chính lúc ấy, Thiên Chúa lại nói một điều rất lạ: Ta sẽ mở mồ cho các ngươi, Ta sẽ cho các ngươi sống.

Chúa không nhìn chúng ta như những người đã hết hy vọng. Ngài luôn thấy một sự sống đang chờ được đánh thức.

Chúa đến, nhưng không vội vàng

Chúa biết Lazaro đau nặng, Chúa thương anh, nhưng Chúa không đến ngay. Ngài ở lại, chờ đợi, để rồi khi đến thì mọi sự đã muộn theo cách nhìn của con người.

Có những lúc ta cũng thấy Chúa “đến trễ” trong đời mình. Ta cầu nguyện mà chưa thấy, ta chờ đợi mà chưa được. Đó là điều làm ta khó chịu, vì ta quen muốn Chúa hành động theo thời gian của mình.

Có những lời cầu chưa được đáp ngay, không phải vì Chúa không nghe, mà vì Ngài đang chuẩn bị một điều sâu hơn, một điều mà ta chưa hiểu hết.

Một Thiên Chúa biết khóc

Khi đến nơi, Chúa không làm phép lạ ngay. Ngài đứng đó, nhìn, lắng nghe, và rồi Ngài khóc. Một Thiên Chúa có thể làm cho người chết sống lại, lại chọn khóc trước nỗi đau của con người.

Điều đó nói với ta rằng, Chúa không đứng ngoài. Ngài không lạnh lùng. Ngài bước vào nỗi đau của ta, mang lấy nó, chia sẻ nó.

Có những giọt nước mắt không ai thấy, có những nỗi buồn không ai hiểu, nhưng Chúa thì biết. Và đôi khi, điều ta cần trước tiên không phải là phép lạ, mà là một Đấng ở bên, đang hiểu, đang cùng đau với mình.

Một lời mời vượt qua cái chết

Giữa nỗi đau ấy, Chúa nói một câu làm thay đổi tất cả: Ta là sự sống lại và là sự sống.

Không phải là lời hứa cho tương lai xa, mà là một sự thật ngay lúc này. Ai gắn bó với Chúa thì đang sống, dù hoàn cảnh có thế nào.

Rồi Chúa gọi: hãy ra khỏi mồ. Và người chết bước ra, nhưng vẫn còn bị quấn khăn. Chúa lại nói: hãy tháo cởi cho anh ấy.

Có những lúc ta cũng đã được Chúa kéo ra khỏi bóng tối, nhưng ta vẫn còn bị trói buộc bởi thói quen cũ, bởi sợ hãi, bởi những điều chưa buông được.

Chúa không chỉ muốn ta sống lại, mà còn muốn ta được tự do.

Sống phục sinh ngay từ hôm nay

Tin Mừng hôm nay không chỉ nói về một phép lạ trong quá khứ. Nó là lời mời cho hiện tại.

Vấn đề không phải là một ngày kia ta có sống lại hay không, mà là hôm nay ta có đang sống không. Sống với niềm tin, với tình yêu, với hy vọng.

Nếu hôm nay là ngày cuối cùng của đời mình, ta sẽ sống thế nào. Ta sẽ yêu ai, sẽ tha thứ cho ai, sẽ nói điều gì, sẽ buông điều gì.

Người tin vào Đấng đã sống lại thì không thể sống một cuộc đời lạnh lẽo, không thể sống mà không yêu, không thể sống mà không hy vọng.

Tin Mừng hôm nay không chỉ là một câu chuyện đã qua. Nó là lời mời cho hôm nay. Không phải là chuyện ta sẽ sống lại ngày sau hết, mà là chuyện ta đang sống thế nào ngay bây giờ.

Người tin vào Chúa phục sinh thì không thể sống một đời thiếu lửa, không thể sống mà không hy vọng, không thể sống mà không yêu.

Một câu hỏi còn lại

Cuối cùng, tất cả chỉ còn lại một câu hỏi rất nhẹ nhưng rất sâu: con có tin không?

Câu hỏi ấy không chỉ dành cho Mácta ngày xưa, mà cho từng người hôm nay. Tin không phải là đọc kinh nhiều, mà là dám sống khác.

Tin rằng Chúa có thể mở những ngôi mộ trong đời mình, tin rằng không có đổ vỡ nào là vô nghĩa, tin rằng trong chính những nơi tối nhất, sự sống vẫn đang chờ được gọi dậy.

Và nếu tin, thì hãy bước ra.

Bước ra khỏi sợ hãi, bước ra khỏi khép kín, bước ra khỏi chính mình.

Vì Chúa đang đứng đó, để gọi ta vào sự sống.

Lm. Anselm, ofm

Để lại một bình luận