
Người đời than vãn với nhau:
“Một ngày ngắn thế, chẳng sao kịp giờ?”
Thức giấc vừa sáng tinh mơ
Làm việc đến tối, ngẩn ngơ tâm hồn
Lòng không tĩnh – dạ bồn chồn
Ban mai chẳng ngắm, hoàng hôn chẳng màng
Con người sống ở thế gian
Bao nhiêu ân phúc Chúa ban mỗi ngày
Ra công xây dựng tương lai
Cũng đừng quên mất hôm nay: “đủ rồi”
Mặt trời mọc – vẫn lặn thôi
Việc làm ngừng lại, đến hồi nghỉ ngơi
Tìm về nơi chốn thảnh thơi
Trút nhẹ gánh nặng để vơi ưu phiền
Vòng xoay cơm, áo, gạo, tiền
Biết dừng, biết đủ tự nhiên sẽ “nhàn”.
Nt. Bảo Bảo