Chúa Nhật XIII Thường Niên – Năm A

Suy Niệm 1:

YÊU CHÚA

“Ai liều mất mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ tìm thấy được”.

Tin Mừng của Chúa Giêsu là một “Tin Mừng sống”, vì không chỉ có rao giảng, mà là phải thực thi. Hội Thánh đã dạy: “Các con hãy chú tâm tin điều các con đọc, dạy điều các con tin và thi hành điều các con dạy”. Lời khuyên dạy này không chỉ dành riêng cho các Phó tế hay Linh mục, nhưng còn phải là lời khuyên cho mọi Kitô hữu chúng ta để sống đức tin của mình. Người sống đức tin cũng có nghĩa là người dám chết vì đức tin để làm chứng cho Chúa, là người dám liều mạng sống mình để Chân lý và Tình yêu Chúa được tỏ hiện. Nếu không sẵn sàng như thế, thì Tin Mừng trở nên mơ hồ, thập giá trở thành đồ trang sức, và đạo lý cứu độ biến thành mớ lý thuyết suông.

Nhạc sĩ Văn Cao có những vần thơ nói về vấn đề sống – chết, nghe như âm hưởng của Lời Chúa: “Giữa sự sống và sự chết, tôi chọn sự sống. Để bảo vệ sự sống, tôi chọn sự chết”. Sự sống là cái gì quý giá nhất trong đời mà ta phải nâng niu, bảo toàn. Thế nhưng cố tìm mọi cách để bám níu lấy sự sống tạm bợ này, thì chẳng khác nào ôm vào khoảng không để rồi rơi vào tuyệt vọng. Cái chết trong cuộc sống này chỉ là mất đi hình hài thể lý, nhưng sự sống linh thiêng vẫn còn nguyên. Chính thái độ tham sống sợ chết mới làm ta chết thật. Chỉ khi dám chết vì Chúa, Đấng hằng sống, ta mới tìm lại sự sống thật cho mình. Chính trong ý nghĩa đó mà chúng ta ngộ ra chân lý trong Kinh Hòa Bình của thánh Phaxicô: “chính lúc chết đi là khi vui sống muôn đời”.

Trên đời này không có gì cao đẹp và ý nghĩa cho bằng người dám chết vì người mình yêu. Cái chết đáng ca tụng biết bao, khi nó là sự dâng hiến cuối cùng cho Đấng mà chúng ta suốt đời phụng sự với cả lòng yêu mến. Chúa Giêsu đã gọi giờ chết của Ngài là giờ được tôn vinh (x. Ga 12,23), vì đó là cái chết của sự tự nguyện, tự hiến, vì yêu mến Cha và yêu thương nhân loại. Sự tôn vinh của Chúa Giêsu cũng là sự tôn vinh con người trong ơn cứu chuộc, cũng là tôn vinh tất cả những ai đã bước theo Chúa trên con đường thập giá với tất cả tình yêu.

Tình yêu làm cho chúng ta nên đồng hình đồng dạng với Đức Giêsu, nên tình yêu cũng làm cho ta được phục sinh trong vinh quang với Ngài. Vì thế mà ngay từ bây giờ, chúng ta phải tập chết đi cho con người cũ tội lỗi của mình, để chuẩn bị cho cái chết cuối cùng của mỗi người, như một sự dâng hiến trọn vẹn cho Thiên Chúa.

Lạy Chúa Giêsu! Tuổi trẻ chúng con thường háo hức với tình yêu và vì tình yêu: yêu cha yêu mẹ, người thân, bạn bè thân hữu, tình yêu đôi lứa, tất cả tình yêu đó không sao khỏa lấp đủ khát khao trong con, nên Chúa muốn con yêu Ngài thật nhiều.

Chúa đã cho con nhận biết rằng, tất cả cuộc đời con là của Chúa, mọi sự đều do chính Chúa tặng ban, dâng lại cho Chúa mới là chính đáng. Lạy Chúa, đời sống con sẽ hoang mang nếu con chưa biết sẵn sàng buông bỏ, mà chỉ biết lo toan tính để an nhàn. Con chưa biết lo nên thiện toàn như Chúa, mà chỉ lo được mất với hơn thua, xin giúp con vượt lên khỏi những thứ tầm thường để chọn sống cho tình yêu Chúa. Amen.

Nt. M.B

Suy Niệm 2:

 “KHÔNG XỨNG VỚI THẦY”

Ngày nay, người ta thường tìm cho mình một cuộc sống dễ dàng, thoải mái, và nhất là không muốn phải hy sinh hay từ bỏ điều gì. Nhưng khi chọn lối sống ấy, người ta khó có thể bước theo Đức Giêsu, bởi con đường của Ngài luôn đòi hỏi sự từ bỏ. Nếu muốn làm môn đệ Chúa mà không dám buông bỏ những điều Ngài muốn, thì như lời Ngài nói: “không xứng với Thầy”.

Quả thật, trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu lặp đi lặp lại những lời khiến chúng ta cảm thấy nặng nề và khó đón nhận. Những điều kiện để bước theo Ngài xem ra quá triệt để, thậm chí nghịch lý đối với suy nghĩ tự nhiên của con người: ai yêu cha mẹ hơn Thầy thì không xứng với Thầy; ai yêu con cái, người thân hơn Thầy thì không xứng với Thầy. Và rồi còn chuyện được – mất, khi con người cứ giữ lấy cái tôi của mình, chỉ biết nghĩ cho bản thân hơn là sống cho Thiên Chúa và tha nhân.

Trong đời sống Kitô hữu, có lẽ nhiều lần chúng ta cũng cảm thấy giằng co trước những đòi hỏi ấy của Chúa Giêsu. Những chọn lựa quyết liệt và dứt khoát khiến chúng ta phải dừng lại để nhìn lại chính mình: điều gì đang thật sự chiếm chỗ trong lòng ta? Điều gì đang dẫn lối cuộc đời ta? Chúng ta đều muốn trở nên môn đệ đích thực của Chúa, muốn dấn thân phục vụ Ngài cách trọn vẹn, nhưng lại phải thành thật tự hỏi: điều gì đang cản bước chúng ta sống hết mình cho Chúa?

Suy gẫm về điều đó, bạn và tôi nhận ra rằng bước theo Chúa Giêsu chưa bao giờ là điều dễ dàng. Chúng ta vẫn xác tín rằng theo Chúa là chọn lựa đúng đắn, nhưng không ít lần ta đã sống lệch hướng vì sự buông thả và yếu đuối của mình. Có thể đó là một đam mê, một thói quen xấu, một chọn lựa theo ý riêng; nhất là khi ta không đủ can đảm từ bỏ những điều mình yêu thích nhưng lại không phù hợp với đường lối của Chúa.

Trong thực tế đời sống, có quá nhiều hấp lực lôi kéo khiến chúng ta cứ mãi sống “nước đôi” với Chúa. Muốn sống thánh thiện nhưng lại không giữ lòng mình cho thanh sạch. Muốn vào Nước Trời nhưng lại không muốn thực thi ý Chúa. Muốn yêu mến Chúa cách chân thành và thuộc trọn về Ngài, nhưng lại mãi mê tìm kiếm những phù hoa chóng qua, chạy theo dục vọng và những ước muốn bất chính.

Lạy Chúa Giêsu, xin hoán cải lòng con, cho con biết can đảm từ bỏ và bước theo Ngài cách triệt để hơn mỗi ngày. Amen.

Nt. Maria Nhị Thơ

Để lại một bình luận