
Có bao giờ bạn nghe bí tích của sự nâng đỡ hay chưa? Có người từng hỏi tôi: “Bạn có dám nhìn thẳng vào Mình Thánh Chúa nơi hào quang đang đặt trên bàn thờ không?”.
Không cần chần chờ suy nghĩ, tôi trả lời một cách dứt khoát: “Dám chứ!”. Và người hỏi dường như rất bất ngờ với câu trả lời của tôi.
Hôm nay, trong giờ chầu Thánh Thể, tôi chợt nhớ lại câu hỏi của người bạn ấy đã từng hỏi tôi và tôi đã không kìm được nước mắt. Có lẽ sự can đảm đôi khi chỉ nằm nơi môi miệng, nhưng trí lòng thì trống rỗng. Nhắm mắt lại để cảm xúc trong lòng tôi lắng xuống, tôi thì thầm với Chúa: “Chúa ơi, cho con ơn can đảm, dám nhìn thẳng vào ánh mắt Chúa một lần được không?”.
Có lẽ khi chúng ta tội lỗi hoặc làm sai điều gì với bất kỳ ai, chúng ta chẳng dám nhìn thẳng vào mắt họ. Và giây phút này đây, con mới thật sự hiểu được câu hỏi và nhận ra được câu trả lời. Nhìn thẳng vào Chúa nơi hào quang, con cảm nhận được tình thương, và nơi Chúa, con cảm nhận được sự nâng đỡ. Nâng đỡ lúc con cảm thấy như những người luôn yêu thương con, họ quay mặt với con, những người con luôn tôn trọng, họ lại hại con, những người bạn rất thân, họ lại coi thường con. Thời gian và mọi sự đều quay mặt với con.
Con thầm nghĩ rằng con sẽ làm sao, con sẽ vượt qua như thế nào. Thì chính lúc con suy sụp nhất, Chúa lại gửi tới cho con bí tích của sự nâng đỡ, là chính những người bạn dám lắng nghe con chia sẻ những tổn thương trong lòng. Khi con nằm trong bóng tối và thử thách, thì ánh sáng hào quang nơi Chúa ngự đã rọi bước con, dẫn con ra khỏi những mặc cảm của tội lỗi, những yếu đuối, những cám dỗ, những con đường con đã đi sai hướng.
Thì ra, sự nâng đỡ tuyệt vời nhất mà Chúa dành cho tôi chính là qua những người bạn. Nhìn lại hành trình vừa qua, tôi bỗng dâng lên một lời cảm ơn chân thành đến người bạn đó đã đặt ra câu hỏi ấy, câu hỏi tưởng chừng như vô tình nhưng lại là chiếc chìa khóa thức tỉnh tâm hồn tôi.
Chính người bạn ấy đã giúp tôi nhận ra rằng: dám nhìn thẳng vào Mình Thánh Chúa không đến từ sự ngạo mạn của cái tôi, mà đến từ một cõi lòng khiêm tốn khao khát hoán cải. Và tôi hiểu ra, khi tôi thật sự nỗ lực sống tốt, sống đẹp lòng Chúa trong từng ngày sống, đó cũng là lúc tôi không còn rụt rè hay né tránh nữa. Sự biến đổi từ bên trong mang lại cho tôi một sự tự do đích thực, sự hiên ngang của một người con biết mình được yêu, được tha thứ và được nâng đỡ để bước đi ngẩng cao đầu trong ánh sáng của Ngài.
Nt. M. Yn