Chúa Nhật XXI Thường Niên – Năm A

Suy Niệm 1:

 HOÁN CẢI

 Trong cuộc sống, có lẽ ai trong chúng ta cũng từng cảm nghiệm sự yếu đuối của bản thân, có những lỗi lầm không muốn nhưng vẫn cứ phạm, có những tội đã xưng nhiều lần mà vẫn chưa chừa. Như Thánh Phaolô cũng từng trải qua kinh nghiệm ấy: “Sự thiện tôi muốn thì tôi không làm, sự ác tôi không muốn, tôi lại cứ làm” (Rm 7,19).

Tuy nhiên, nhận ra sự bất toàn không có nghĩa là thất vọng hay buông xuôi. Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta tin tưởng hơn vào ân sủng: “Anh là Phêrô, nghĩa là tảng đá, trên tảng đá này Thầy sẽ xây Giáo Hội của Thầy, và quyền lực sự dữ sẽ không thắng nổi” (Mt 16,18). Lời ấy không chỉ dành cho thánh Phêrô, nhưng cũng dành cho mỗi chúng ta. Thiên Chúa vẫn đang xây dựng Giáo Hội qua chính cuộc đời ta. Từ tư tưởng, lời nói, việc làm, cách giao tiếp và ứng xử của chúng ta trong gia đình, nơi học tập hay công việc đều có thể trở thành nơi Giáo Hội âm thầm lớn lên.

 Thật vậy, chúng ta là “người đồng hương với các thánh và là người nhà của Thiên Chúa” (Ep 2,19-21). Phẩm giá ấy thật cao quý: chúng ta là con Thiên Chúa. Thế nên, không có lý do để mặc cảm hay chán nản về bản thân. Điều cần thiết là chúng ta yêu mến Chúa và cố gắng sống xứng đáng với tình thương của Ngài. Đó chính là con đường hoán cải mỗi ngày.

Hoán cải không nhất thiết phải bắt đầu bằng những điều lớn lao. Chúng ta không thể một sớm một chiều loại bỏ hết mọi khuyết điểm, bởi như lời Thánh Têrêsa Avila: “Chúng ta chính là sự yếu đuối.” Nhưng hoán cải có thể bắt đầu từ một điều rất nhỏ, như Thánh Carlo Acutis nói: “Hoán cải không gì hơn là hướng cái nhìn từ thấp lên cao, một chuyển động của đôi mắt là đủ.”

Chúng ta đang sống giữa một thế giới công nghệ phát triển không ngừng. Chỉ một cái chạm nhẹ trên màn hình, trước mắt ta đã xuất hiện biết bao điều hấp dẫn. Nhưng trong đó, “vàng thau lẫn lộn”. Nếu không có đời sống cầu nguyện và một tương quan cá vị với Thiên Chúa, chúng ta dễ khó nhận ra đâu là điều tốt thật, đâu là những cạm bẫy được che giấu dưới vẻ hấp dẫn. Vì thế, hãy bắt đầu hoán cải từ ánh mắt.

Ánh mắt ấy được thể hiện ngay trong cách chúng ta sử dụng điện thoại và máy tính, biết chọn những gì giúp tâm hồn hướng thiện, hướng thượng và đến gần Chúa hơn. Trước khi cầm điện thoại, có thể dừng lại một giây, làm dấu Thánh Giá và xin Chúa hướng dẫn. Dù một cử chỉ rất nhỏ, nhưng có thể giúp ta ý thức trong đời sống đức tin.

Và trên hết, hoán cải là học nhìn tha nhân bằng ánh mắt của Thiên Chúa: nhân từ, dịu dàng và đầy lòng thương xót. Xin Chúa giúp chúng ta mỗi ngày biết đổi mới cách nhìn, cách nói và cách sống, để trở nên những chứng nhân sống động của Lòng Thương Xót Chúa trong một thế giới đang thiếu vắng tình thương.

“Xin giúp con, lạy Chúa:

 Cho đôi mắt con biết xót thương để con không bao giờ nghi ngờ hay xét đoán theo bề ngoài, nhưng chỉ tìm kiếm những vẻ đẹp nơi linh hồn những người xung quanh và đến để trợ giúp họ. Cho tai con biết xót thương để con biết lắng nghe những nhu cầu của người thân cận và đừng lãnh đạm trước những đau đớn và than van của họ.

 Cho lưỡi con biết xót thương để không bao giờ nói lời tiêu cực về người lân cận, nhưng biết an ủi và tha thứ cho mọi người. Cho tay con biết xót thương và đầy tràn những việc tốt lành để con chỉ biết mưu ích cho người lân cận và gánh vác những việc khó khăn nhọc nhằn hơn.

 Cho chân con biết xót thương để con biết thắng vượt nỗi mệt nhọc và chán nản của bản thân mà mau mắn giúp đỡ người lân cận. Nghỉ ngơi của con là phục vụ người khác. Cho tim con biết xót thương để con biết cảm nghiệm mọi nỗi tân toan của người lân cận. Con sẽ không khước từ trái tim trước bất cứ ai. Lạy Chúa, chớ gì Lòng Thương Xót Chúa hãy ngự trị nơi con.” (Nhật Ký Lòng Thương Xót Chúa, số 163)

 Nt. Maria Lâm Bích

Suy Niệm 2:

 ĐỐI VỚI TÔI, ĐỨC KITÔ LÀ AI?

Trong đời sống đức tin của người Kitô hữu, có thể ngay từ khi chào đời, chúng ta đã được cha mẹ ẵm bồng đến nhà thờ để lãnh nhận Bí tích Rửa tội, trở nên con Thiên Chúa và thuộc về Giáo Hội. Rồi khi lớn lên, chúng ta học hỏi giáo lý, được nghe giảng dạy để hiểu biết về Thiên Chúa, về Đức Giêsu Kitô – Con Thiên Chúa.

Có thể nói, chúng ta biết khá nhiều về Thiên Chúa, nhất là về Đức Giêsu Kitô. Thế nhưng, trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu lại đặt một câu hỏi cho các môn đệ: “Phần các con, các con bảo Thầy là ai?” Đó cũng là lời chất vấn dành cho mỗi chúng ta: Ta có thật sự hiểu biết về Ngài không? Và điều chúng ta biết về Chúa Giêsu có ảnh hưởng gì đến đời sống cá vị của ta không?

Khi nhìn lại bối cảnh Tin Mừng, chúng ta thấy dân chúng nhận diện Chúa Giêsu là Gioan Tẩy Giả, là ông Êlia, Giêrêmia hay một vị ngôn sứ nào đó. Có lẽ họ chỉ thấy bên ngoài Chúa Giêsu là như thế, bởi họ đã nhận được nhiều ích lợi từ Ngài: những phép lạ, những lần chữa lành bệnh tật, và sự nâng đỡ dành cho những người yếu đuối, nhỏ bé trong xã hội thời bấy giờ. Nhưng đó vẫn chưa phải là một niềm tin chân chính, một tương quan cá vị mà họ dành cho Ngài.

Chính vì thế, Chúa Giêsu muốn biết tương quan của các môn đệ đối với Ngài ở mức độ nào. Các ông là những người luôn ở bên Ngài trong hành trình sứ vụ, chứng kiến bao biến cố xảy ra. Chúa Giêsu hỏi các ông: “Các con bảo Thầy là ai?” Và Phêrô trả lời: “Thầy là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống.” Câu hỏi này cũng chất vấn mỗi người chúng ta: Ngài là ai đối với tôi và đối với bạn? Chúa Giêsu muốn chúng ta nhìn lại xem Ngài có thật sự là trung tâm của đời sống mình, là Đấng chúng ta tìm kiếm và sẵn sàng đánh đổi để được sống và thuộc về Ngài cách mật thiết hay không.

Trong một xã hội đầy đủ tiện nghi và công nghệ tân tiến, chúng ta có dễ dàng trả lời như Phêrô năm xưa không? Có lẽ chúng ta có thể trả lời, bởi ít nhiều chúng ta đã được học hỏi, nghe giảng dạy; nhất là ngày nay, trên các phương tiện truyền thông có rất nhiều nội dung về đức tin, về Thiên Chúa và về Đức Giêsu.

Thật vậy, khi đối diện với thế giới nội tâm và với đời sống đức tin cá vị của mỗi chúng ta, ta có thật tâm để cho Chúa Giêsu sống, hoạt động và làm chủ cuộc đời mình, hay chỉ là “biết vậy”? Chúng ta biết nhiều về Đức Giêsu, Đấng là Thiên Chúa thật, đã đến với con người qua mầu nhiệm Nhập Thể. Nhưng thật ra, chúng ta chưa để Ngài ảnh hưởng đến đời ta bao nhiêu. Nếu đời sống chúng ta thật sự để Chúa Giêsu biến đổi và tác động, có lẽ đời bạn và tôi sẽ khác đi nhiều.

Chúng ta sẽ không còn loay hoay với những chuyện vụn vặt, những việc ganh đua, đố kỵ, sân si và những cuộc tìm kiếm tiền – tình – tài. Những thứ ấy khiến chúng ta đảo điên, mất phương hướng và chịu nhiều khổ đau trong cuộc sống trần gian này.

Lạy Chúa Giêsu, xin cho con luôn biết thật tâm yêu Chúa và để Ngài sống, hoạt động trong cuộc đời con. Amen.

Nt. Maria Nhị Thơ

Để lại một bình luận