
Về thêm xuân nữa, tuổi trăng đầy,
Thêm chút ân tình, nghĩa gừng cay.
Năm tháng vụt qua, chẳng để tiếc,
Còn để tri ân ở chốn này.
Cảm nếm ân tình từ Chúa vậy,
Dẫu đời có lúc ngọt, lúc cay.
Yêu con, sự sống Chúa ban tặng,
“Hư không” – con hiểu, nghĩ cũng hay!
(Tv 144,4; Gv 1)
Người Tông Đồ