Mùa Phục Sinh An Lành

Xin cảm ơn, những tâm hồn

Như nắng mai “Phục Sinh” muôn lối,

Cho bầu trời bừng sáng rạng ngời,

Cho bước chân nhẹ bước trên đường.

 

Xin cảm ơn, những nụ cười

Đã “Phục Sinh” bình yên giữa đời,

Gian nan bỗng hóa dịu dàng thôi,

Hạnh phúc hé nở thắm tươi.

 

Xin cảm ơn, những ánh nhìn

Giúp lòng ta vững vàng hơn,

Thêm yêu cuộc sống chẳng sờn,

Và thấy mình gần gũi hơn.

 

Ta cảm ơn, sự “Phục Sinh” này,

Bình an xóa tan mộng mơ vơi,

Sống chậm, chắc bước, chẳng hề vội,

Hơi ấm xóa tan giá băng đời.

 

Cần gì được mất, đâu mong cầu,

Đời cứ vui đùa, dẫu mưa ngâu.

Đức tin như ngọn lửa thắp mau,

Thiêu rụi muôn vàn nghi nan sâu.

 

Đức tin hóa những ưu sầu,

Thành bình an chan chứa nhiệm màu.

Vũ trụ bao dung, cõi nhân hậu,

Dù nắng mưa, lòng vẫn thấy đâu?

 

Vẫn thấy lòng mình thật dịu dàng,

Khi mỏi vai, ta biết quay sang,

Tìm chốn nương thân, trái tim vàng,

Nơi ánh nắng xua tan ngại ngàn.

 

Khi gặp người với tấm lòng thanh,

Bầu trời kia bỗng hóa mong manh.

Vạn dặm bay xa, không còn chênh vênh,

Tìm thấy bình yên trong cõi tâm mình.

Nt. M. Hài Đồng

Tin liên quan:

Để lại một bình luận