
Có một giấc mơ đã ở lại trong tôi khá lâu. Tôi thấy bầu trời xuất hiện rất gần. Những vì sao hiện ra thật sống động, lung linh với nhiều sắc màu. Tôi cùng vài người bạn đứng đó, ai cũng ngỡ ngàng và say mê trước vẻ đẹp rộng lớn của bầu trời. Tôi cũng rất vui, chỉ muốn đứng lại để ngắm nhìn. Rồi giữa bầu trời ấy, tôi thấy một đám mây nhỏ có hình dáng lạ. Ban đầu, tôi nghĩ đó chỉ là một áng mây tình cờ. Nhưng không hiểu sao, tôi lại dừng lại và nhìn kỹ hơn. Và tôi nhận ra đó là hình ảnh Chúa Giêsu. Một Chúa Giêsu rất tiều tụy, đau đớn, mang dáng hình của Đấng chịu khổ hình.
Tôi không biết vì sao giữa một bầu trời đẹp như thế, mắt mình lại dừng lại nơi hình ảnh ấy. Nhưng tôi đã dừng lại. Và hình ảnh ấy cứ ở lại trong lòng tôi. Có lẽ trong cuộc sống, chúng ta ai cũng thích những điều đẹp đẽ. Một niềm vui, một điều may lành, một thành công, một ngày bình an… Những điều ấy làm lòng ta hân hoan, và trước những điều ấy, ta rất dễ dừng lại.
Nhưng khi gặp một hy sinh không mong đợi, một sự hiểu lầm, một vất vả, một nỗi buồn, hay một khuôn mặt đang đau khổ bên cạnh mình, ta lại thường muốn bước qua thật nhanh. Tôi cũng vậy. Có lẽ rồi sẽ có những ngày tôi vẫn thích bầu trời đầy sao hơn là một đám mây mang hình Chúa chịu thương tích. Tôi vẫn thích những điều nhẹ nhàng hơn những điều nặng nề, thích được cảm thông hơn là bị hiểu lầm, thích được yêu thương hơn là phải hy sinh. Nhưng giấc mơ ấy nhắc tôi rằng:
Giữa một bầu trời đầy sao, tôi đã nhìn thấy Người nơi hình dáng của một Đấng chịu khổ hình. Và tôi đã dừng lại. Có lẽ đó cũng là một lời nhắc dành cho tôi: Đừng chỉ tìm Chúa trong những điều đẹp đẽ. Đừng chỉ nhận ra Chúa khi cuộc đời thuận lợi. Đừng chỉ yêu Chúa khi lòng mình được an ủi. Hãy học nhận ra Người cả trong những điều làm tôi đau. Trong một hy sinh âm thầm. Trong một người anh em làm tôi tổn thương. Trong một sự hiểu lầm tôi không thể giải thích. Trong một bổn phận tôi không muốn làm. Trong một ngày cầu nguyện mà lòng mình khô khan. Trong một thập giá mà tôi không chọn nhưng được trao cho mình.
Bởi vì Chúa chịu đóng đinh vẫn là Chúa Giêsu mà tôi yêu mến. Và nếu tôi thật sự muốn bước theo Người, tôi không thể chỉ yêu mến Chúa Phục Sinh mà lại tránh né Chúa Thập Giá. Tôi được mời gọi sống ơn gọi Mến Thánh Giá – yêu mến và bước theo Chúa Giêsu chịu đóng đinh. Điều đó không có nghĩa là tôi phải đi tìm đau khổ, càng không phải là yêu thích đau khổ. Nhưng là mỗi ngày học nhận ra tình yêu của Chúa ngay giữa những điều tôi không hiểu, không muốn và không thể thay đổi. Có những thập giá tôi có thể đón nhận cách dễ dàng. Nhưng cũng có những điều làm tôi mệt mỏi, tổn thương và muốn bước đi thật xa.
Và có lẽ, chính trong những lúc ấy, tôi cần nhớ rằng: Thập giá không làm cho tình yêu biến mất. Chính tình yêu làm cho thập giá có ý nghĩa. Khi tình yêu dành cho Chúa còn nhỏ, một chút vất vả cũng có thể làm tôi nặng lòng. Một lời hiểu lầm cũng có thể khiến tôi buồn rất lâu. Nhưng khi trái tim được lấp đầy hơn bởi tình yêu Chúa, những điều ấy có lẽ không còn dễ dàng làm tôi bỏ cuộc. Thập giá vẫn còn đó. Nỗi đau vẫn có thể làm mình đau. Nhưng tôi biết mình không mang nó một mình. Bởi Đấng đã đi trên con đường Thập Giá cũng đang ở đó.
Có lẽ điều Chúa chờ đợi nơi tôi không phải là những việc thật lớn lao, nhưng là một trái tim biết ở lại. Ở lại khi vui cũng như khi buồn. Ở lại khi được đón nhận cũng như khi bị từ chối. Ở lại khi được hiểu cũng như khi bị hiểu lầm. Ở lại khi lòng đầy nhiệt huyết cũng như khi chẳng còn cảm thấy gì. Ở lại bên Chúa và cũng không vội quay lưng với những người Chúa trao cho tôi. Ở lại không có nghĩa là tôi đã mạnh mẽ. Có những ngày tôi vẫn mệt mỏi. Vẫn yếu đuối. Vẫn có lúc muốn bỏ cuộc.
Nhưng có lẽ, khi không biết phải làm gì nữa, tôi chỉ cần trở về với lời nguyện đơn sơ ấy: “Lạy Chúa, con xin ở lại.” Con xin ở lại dưới chân Thánh Giá. Con xin ở lại với Chúa trong những ngày bình an. Con xin ở lại với Chúa trong những ngày thử thách. Con xin ở lại, để học yêu như Chúa đã yêu. Con xin ở lại, để những đau khổ của con không trở thành cay đắng, nhưng trở thành một lời hiến dâng. Ngày Suy Tôn Thánh Giá lại đến. Tôi muốn dành ngày này để dừng lại trước Thánh Giá, không chỉ bằng đôi mắt, nhưng bằng cả trái tim. Và tự hỏi mình thật đơn sơ: Tôi có đang thật sự theo Chúa chịu đóng đinh không? Tôi có chỉ yêu Chúa khi cuộc đời bình an, khi lòng mình được an ủi và mọi sự diễn ra như ý muốn? Hay tôi có đang học nhận ra Người cả trong những điều làm tôi đau? Tôi có biết dừng lại trước một người đang đau khổ, thay vì bước qua thật nhanh?
Tôi có biết đón nhận những hy sinh nhỏ bé mỗi ngày với một trái tim bình an hơn không? Tôi không muốn những câu hỏi ấy làm mình thất vọng. Tôi chỉ muốn chúng giúp tôi trở về. Trở về với Chúa. Trở về dưới chân Thánh Giá. Và một lần nữa trao lại cho Ngài trái tim của mình. Bởi Đấng chịu đóng đinh kia đã yêu tôi – một tình yêu tôi vẫn đang học để đón nhận và đáp lại mỗi ngày.
Có lẽ tôi chưa thể nói rằng mình đã yêu được Thánh Giá. Nhưng tôi muốn học để yêu. Tôi muốn tập hân hoan hơn khi phục vụ. Kiên nhẫn hơn trước những điều không như ý. Dịu dàng hơn với những người đang đau khổ. Và can đảm hơn khi đón nhận phần thập giá của mình. Có lẽ rồi sẽ có những ngày tôi vẫn thích những vì sao lung linh hơn là hình ảnh một Đấng chịu thương tích. Nhưng tôi muốn nhớ đến giấc mơ ấy. Nhớ một bầu trời rất đẹp. Nhớ những vì sao lung linh khiến lòng tôi hân hoan.
Và nhớ rằng giữa tất cả những vẻ đẹp ấy, tôi đã một lần dừng lại trước hình ảnh Chúa chịu đau khổ. Để tự nhắc mình: Đừng chỉ dừng lại nơi những điều làm con vui. Hãy dừng lại nơi Chúa. Và nếu một ngày nào đó, giữa một bầu trời thật đẹp, tôi lại nhìn thấy hình ảnh Chúa chịu đóng đinh giữa những áng mây… xin cho tôi đừng vội bước đi. Xin cho tôi biết dừng lại. Biết nhìn. Biết thinh lặng. Và biết thưa: “Lạy Chúa Giêsu chịu đóng đinh, con không hiểu hết Thánh Giá của Chúa, nhưng con muốn ở lại với Chúa. Vì Chúa đã ở lại với con.
Nt. Maria Hài Đồng