
Có những ký ức tuổi thơ tưởng chừng rất bình dị, nhưng khi nhìn lại hồng ân của đức tin, ta nhận ra đó chính là những mảnh ghép Thiên Chúa đã âm thầm sắp đặt để dẫn mỗi người đến với kế hoạch yêu thương của Ngài.
Tôi được sinh ra và lớn lên trong một gia đình Công giáo. Tuổi thơ đã từ lâu gắn liền với mái nhà thờ thân quen, nơi ông bà và ba mẹ thường đưa tôi đến tham dự Thánh lễ và học giáo lý. Khi ấy, tôi chưa hiểu hết ý nghĩa của đời sống đức tin, nhưng tiếng chuông nhà thờ, những lời kinh quen thuộc và sự nhắc nhở dịu dàng của người lớn đã từng ngày gieo vào lòng tôi những hạt mầm đầu tiên của tình yêu dành cho Chúa.
Sân nhà thờ cũng là nơi lưu giữ biết bao kỷ niệm đẹp của tuổi thơ. Sau mỗi buổi học giáo lý, chúng tôi hồn nhiên vui chơi trong tiếng gọi nhau í ới và tiếng cười rộn rã giòn tan. Điều còn đọng lại sâu sắc hơn cả không phải là những trò chơi, mà là hình ảnh Dì quá cố Maria Mađalêna Hường – người phụ trách mục vụ Họ đạo lúc bấy giờ. Bằng sự hiền hòa, gần gũi và những quan tâm rất chân thành, Dì đã gieo vào tâm hồn tôi một hình ảnh đẹp về đời sống tận hiến. Khi ấy, tôi chưa gọi tên được điều mình cảm nhận, nhưng hôm nay nhìn lại, tôi hiểu rằng Chúa đã bắt đầu lên tiếng từ chính những điều bình thường.
Và tuổi thơ luôn đầy ắp những ước mơ. Tôi cũng từng hình dung về nhiều con đường khác nhau cho tương lai. Thế nhưng, qua năm tháng, giữa đời sống trong Họ đạo và sự đồng hành của Dì Sáu quá cố, một ước mơ khác dần lớn lên trong tôi: được hiến trọn cuộc đời để thuộc về Chúa và phục vụ tha nhân.
Ngày tôi quyết định bước vào đời sống tu trì, gia đình vừa ngạc nhiên vừa mỉm cười, vì nghĩ tôi sẽ sớm nhớ nhà mà “vài bữa nửa tháng cũng bỏ cuộc thôi”. Thế nhưng, với lòng tín thác, ngày 15 tháng 8 năm 2007, tôi chính thức gia nhập Đệ tử viện Hội Dòng Mến Thánh Giá Cái Mơn, bắt đầu hành trình khám phá và đáp lại tiếng gọi yêu thương của Thiên Chúa.
Hôm nay, nhìn lại chặng đường của 19 năm đã qua, tôi càng xác tín rằng ơn gọi không khởi đầu từ những điều lớn lao, nhưng được dệt nên từ biết bao mảnh ghép nhỏ bé của cuộc sống: tình yêu của gia đình, đời sống đức tin nơi Họ đạo, sự đồng hành của những người tận hiến và những cuộc gặp gỡ tưởng chừng rất bình thường. Tất cả đều là hồng ân Chúa trao ban để chuẩn bị cho hành trình tôi đang sống hôm nay.
Giờ đây, tôi chỉ biết dâng lời tạ ơn Thiên Chúa vì tình yêu quan phòng của Ngài. Xin tri ân Hội Dòng nơi ôm ấp nuôi dưỡng ơn gọi dâng hiến của tôi. Khắc ghi công ơn ông bà, ba mẹ, quý dì, quý ân nhân cùng tất cả những người đã yêu thương, nâng đỡ và cầu nguyện cho tôi trong suốt hành trình lớn lên và đáp lại tiếng gọi của Chúa bằng cách này hay cách khác.
Ước mong rằng mỗi người chúng ta cũng biết dành đôi chút lặng thinh để nhìn lại cuộc đời mình. Bởi biết đâu, giữa những ký ức tưởng như rất bình thường, Thiên Chúa vẫn đang âm thầm ghép nên câu chuyện hồng ân của riêng mỗi người.
Nt. Hạt Cát Nhỏ, mtgCái Mơn.