
Khi nhận lời xuống thế
Chúa có sợ lắm không?
Sinh giữa đồng mùa đông,
Chắc Chúa lạnh lắm nhỉ?
Trong ba năm ra đi,
Có thấy nản bởi vì:
Lòng sỏi đá chai lì
Của đám đông dân chúng?
Từng thức khuya để nguyện,
Xin Cha cho chọn đúng,
Ai ngờ là bội phản,
Ai ngờ là bất trung.
Đau đớn khắp muôn trùng
Trên đường lên núi Sọ,
Lằn roi in thấy rõ
Thêm mão gai đâm thủng,
Ôi trời ơi kinh khủng,
Cái lưỡi giáo nhọn hoắc,
Chọt thủng sườn trơ khung,
Tay chân đầy lỗ lủng,
Làm sao Chúa chịu được?
Vì dù là Thiên Chúa,
Thì vẫn với thịt da
Của nhân tính đủ đầy,
Chúa biệt sợ và biết đau,
Bởi thế mồ hôi máu
Cứ thế mà tuôn trào
Con cũng biết Chúa đau.
Con đau cùng với Chúa
Bằng hy sinh chịu đựng
Bằng nhường nhịn yêu thương
Bằng cầu nguyện, tha thứ.
Chỉ xin Chúa một điều
Cho con cùng với Chúa
Với Ngài và trong Ngài
Con sống và hiện hữu.
Nt. Hoàng Anh