
Chúa ơi! Cho con xin “cái” này:
Xin cho con nhớ tháng ngày Chúa thương.
Lòng con còn lắm tơ vương,
Trần gian thế tục yêu đương hoá phiền.
“Tình đời như sóng luân phiên,
Dốc lòng vào đó chết liền con ơi!
Đi tu là để thảnh thơi,
Giúp đời giúp đạo cho với ưu phiền.
Đi tu tuy chẳng có tiền,
Nhưng mà cơm-áo-gạo-tiền khỏi lo.
Đời tu kị nhất bo bo,
Mình lo việc Chúa, Chúa lo việc mình.
Ta mong con sống có tình,
Vì yêu một Chúa, hết mình hy sinh.
Nhiều khi phải dùng đức tin,
Giúp mình vâng phục, an bình “xin vâng!””
Bởi vì chưa phải thánh nhân,
Thì con xin Chúa: ban ân khiêm nhường.
Như xưa Chúa đã nêu gương,
Vâng lời đến chết vì thương nhân trần.
Cho con luôn sống hồng ân,
Luôn khao khát Chúa, luôn thân với Ngài.
Niềm vui hạnh phúc mãi hoài,
Yêu người yêu Chúa yêu hoài đời tu.
Nt. Marimada Anh