Tình Thơ Nếp Đã Thành Xôi

Nhớ thời Chúa mới gọi con,
Vụn về, chân chất, biết còn nói sao.
Chúa thì hấp dẫn biết bao!
Con đây chỉ đáng vài hào chân quê.

Thế mà Chúa chọn, mới ghê!
Có lầm không, Chúa? Chẳng chê con nghèo?
Bao năm con đã bước theo,
“Vâng lời, khiết tịnh, khó nghèo” chẳng thôi.

Bây giờ nếp đã thành xôi,
Cám ơn Chúa đã ghép đôi cùng Ngài!

Người Tông Đồ

Bài thơ được cảm tác từ tác phẩm “Không phải sở hữu hay hưởng thụ mà là thuộc về ai” của Dì Hoa Xuân và “Tâm tư cục đất sình” của Dì Hoàng Anh.

Tin liên quan:

Để lại một bình luận