
Trong tâm có sẵn chữ Bình
Thế gian loạn lạc tự mình vẫn Yên
Đời sao tránh được truân chuyên
Gian nan khốn khó đâu riêng người nào
Bùn dưới đất – nắng trên cao
Hướng dương vẫn nở đón chào nắng tươi
Mười thang thuốc – một nụ cười
Tại sao không tặng cho người niềm vui?
Biết bao cay đắng ngọt bùi
Giữ lòng thanh thản sẽ nguôi nỗi sầu
Đừng tìm hạnh phúc nơi đâu
Mỗi ngày đều có phép màu quanh ta
Yêu thương, nhân ái, vị tha
Không hờn không oán – chính là Bình Yên
Nt. Bảo Bảo